>> Thót tim clip ‘trẻ trâu’ châm thuốc lá bằng cầu chì
>> Cộng đồng mạng Việt Nam dễ bị lợi dụng?
Một vài ngày qua, cộng đồng mạng Việt Nam đang xôn xao với bài viết trên một tờ báo về bi kịch của cặp vợ chồng già 8 năm bị con cái đẩy ra đường. Đó là cụ Nguyễn Văn Quý (84 tuổi) và cụ Nguyễn Thị Chén (82 tuổi), ngụ thôn Đồng Lư, xã Đồng Quang, huyện Quốc Oai, Hà Nội.
Theo bài báo, ông Quý và bà Chén quen nhau cách đây 60 năm trong một lần đi làm thuê ở miền sơn cước, rồi nên duyên vợ chồng. Lập nghiệp từ đôi bàn tay trắng, lúc vợ chồng ra ở riêng thì tài sản chỉ có duy 20 cây tre để dựng căn nhà làm nơi tá túc.
Cuộc sống vốn dĩ đã khó khăn, khi bảy đứa con, gồm ba trai, bốn gái lần lượt chào đời thì ông bà lại càng túng quẫn hơn. Để kiếm miếng cơm manh áo nuôi con, ông phải đi làm thuê làm mướn hùng hục suốt ngày, còn bà thì tối ngày cắm mặt trên mấy thửa ruộng. Sau khi đến vùng kinh tế mới, do chịu khó làm ăn nên cuộc sống gia đình đã thoát khỏi cảnh túng quẫn. Các đứa con lần lượt được ông bà dựng vợ gả chồng.
Tuy không bằng ai nhưng ông bà vẫn cố gắng lo lắng cho con cái chu đáo, 3 người con trai thì cho mỗi anh một dinh cơ khi lấy vợ. Khi người con trai thứ ba của ông bà lấy vợ xây nhà, đứa con xui ông bà bán đất ở vùng kinh tế mới để lấy tiền xây nhà cho mình, ông bà cũng nghe theo.
 |
|
Cụ Nguyễn Văn Quý tại nơi ở tạm. Ảnh: Pháp luật & Thời đại.
|
Sau khi dồn hết tiền làm nhà cho anh con trai thứ ba, hai cụ về ở với người con trai cả khi trong tay ông bà không còn tiền. Người con cả khi đó đã hậm hực hắt hủi ông bà với lý do: “Bao nhiêu tiền cho thằng thứ ba hết, tôi không được gì”, dù chính anh ta thừa hưởng mảnh đất trước đó cha mẹ cho. Sau này, tài sản cuối cùng của ông bà là một sào ruộng để cấy lúa sinh nhai cũng bị người con này chiếm đoạt.
Sống với người con cả, vợ chồng cụ phải làm như người đi ở. Hằng ngày hai cụ phải lấy bèo nuôi bảy con lợn, cày cấy gặt hái, đi làm sớm về muộn mới được miếng cơm để ăn. Đến mùa vụ, có khi cụ bà đi gặt được mấy gánh lúa thì con dâu mới ra đồng. Nhưng cũng chẳng được bao lâu thì anh con cả tuyên bố thẳng thừng: “Ông bà cút khỏi nhà này, đi đâu thì đi”.
Vợ chồng cụ đành lẳng lặng ôm quần áo tìm đến nhờ vả anh con trai thứ ba. Nhưng người con này cũng không kém phần tệ bạc với cha mẹ và tỏ rõ “quan điểm”: “Ông cả không tử tế với ông bà thì tôi việc gì phải tử tế?”. Cuộc sống ở đây khổ sở không kém gì ở nhà con cả khi đã không những phải làm lụng vất vả, họ còn năm lần bảy lượt bị con đuổi đi.
Sau khi bị đẩy ra đường, người con thừ hai đón ông bà lên ở cùng nhưng cũng chỉ được vài hôm. Phải sống trong cảnh những lời nói móc máy của cô con dâu ra rả trong nhà suốt cả ngày, ông bà cảm thấy sống còn khổ hơn chết.
Ba người con trai thì vậy, những người con gái cũng không “khá khẩm” gì hơn. Ba đứa con gái lấy chống xa thì kinh tế khá giả, nhưng chẳng đoái hoài gì đến bố mẹ. Chỉ có cô út lấy chồng ở làng thì nghèo “rớt mồng tơi”, có muốn cũng không giúp gì được hai cụ.
Nước mắt lưng tròng, không còn nơi nương tựa vợ chồng cụ lang thang đây đó, đến khi không còn chỗ nào nữa đành phải vào ở nhờ nhà chùa. Cụ bà ốm đau nên chả làm được gì nhiều. Ông lão thì ngày ngày đi mò cua bắt ốc kiếm kế sinh nhai. Người làng thương tình mỗi người giúp một chút, người ít gạo, người cái bát, manh chiều… để các cụ sống nốt những ngày cuối đời. Tính ra, đến Tết năm nay là cái Tết thứ 8 hai vợ chồng cụ chịu cảnh không nơi nương tựa…
Chuyện của cụ Quý và cụ Chén đã lan truyền trên nhiều diễn đàn, blog và nhận được nhiều phản hồi từ các thành viên mạng Việt Nam.
Không ít người đã bày tỏ sự kinh ngạc khi một cảnh đời bất hạnh như vậy vẫn xảy ra ở Việt Nam trong thời đại này. “Buồn thật, cứ tưởng một tác phẩm truyện ngắn của Nam Cao...”, thành viên nick Toasonquanho, diễn đàn Linkhay bình luận.
Cảm thương cho hai cụ bao nhiêu, sự phẩn nộ dành cho những đứa con bất hiếu lại càng lớn bấy nhiêu. “Thương hai cụ quá! Đã phàm là con người thì đến cái tối thiểu là có hiếu với cha mẹ mà không biết thì không bằng một con chó. Chó được chủ nuôi còn biết ơn huống chi là những đứa con”, thành viên be_meoxinh, diễn đàn Webtretho nhận xét.
Các thành viên cũng đặt câu hỏi về vai trò của chính quyền và pháp luật trong câu chuyện kể trên. Thành viên haitotbung dẫn lại điều 152 của Bộ luật hình sự sửa đổi bổ sung năm 2009 về Tội từ chối hoặc trốn tránh nghĩa vụ cấp dưỡng, theo đó “Người nào có nghĩa vụ cấp dưỡng và có khả năng thực tế để thực hiện việc cấp dưỡng đối với người mà mình có nghĩa vụ cấp dưỡng theo quy định của pháp luật mà cố ý từ chối hoặc trốn tránh nghĩa vụ cấp dưỡng gây hậu quả nghiêm trọng hoặc đã bị xử lý hành chính thì bị phạt cảnh cáo, cải tạo không giam giữ đến hai năm hoặc phạt tù từ ba tháng đến hai năm”.
Từ cảnh đời của cụ Quý và cụ Chén, thành viên Nguyen Tran Phi Quoc bày tỏ sự quan ngại trước tình trạng suy thoái đạo đức xã hội: “Cách đây 1 năm thôi, cũng có một cụ già bị con bỏ rơi trước chợ An Đông, nay lại có hai cụ bị bỏ rơi ở Hà Nội... điều đó nói lên ý thức đạo đức xã hội đã xuống cấp. Thiết nghĩ luật pháp đã có qui định sao không đem ra xét xử làm gương cho kẻ khác (về trách nhiệm con cái đối với cha mẹ) và ngành Giáo dục cần tăng cường chấn chỉnh môn "giáo dục công dân" nếu không sẽ còn nhiều cụ tiếp tục bị bỏ rơi”.