Tranh luận nóng

loading...

Lùm xùm cấm 5 ca khúc: Những chuyện thật như đùa khác

Thứ Ba, 18/04/2017 07:31

Cơ chế quản lý của cục có nhiều vấn đề quá lạc hậu, bất cập, thậm chí biểu hiện của cơ chế xin cho, lợi ích nhóm...

TS Lê Hồng Sơn cho rằng, từ văn bản cấm lưu hành 5 bài hát sáng tác trước năm 1975, đây là dịp cần phải xem lại toàn bộ các vấn đề liên quan tới cơ chế, phương thức quản lý của cục này đối với hoạt động nghệ thuật biểu diễn của Cục Nghệ thuật biểu diễn. Dưới đây là phần phân tích của vị chuyên gia.

Đúng là "giọt nước tràn ly". Lãnh đạo Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch (VH, TT&DL) đã vào cuộc. Mệnh lệnh đã quá rõ ràng, phải thu hồi văn bản của Cục Nghệ thuật biểu diễn tạm dừng lưu hành 5 bài hát sáng tác trước năm 1975 đã được phép phổ biến gồm “Cánh thiệp đầu Xuân” (Lê Dinh - Minh Kỳ), “Rừng xưa” (Lam Phương), “Chuyện buồn ngày Xuân” (Lam Phương), “Đừng gọi anh bằng chú” (ghi tên tác giả Diên An), “Con đường xưa em đi” (Châu Kỳ - Hồ Đình Phương).

Dư luận còn nhắc tới chuyện thật mà như đùa, là có thông tin của lãnh đạo Cục Nghệ thuật biểu diễn cho rằng bài Nối vòng tay lớn và một số ca khúc nổi tiếng chưa được cấp phép biểu diễn vì không có ai xin.

Hóa ra, lâu nay, người ta đang cấp phép biểu diễn cho từng ca khúc hay sao? Các nghệ sĩ, cả xã hội chỉ được hát, được biểu diễn ca khúc nào mà Cục Nghệ thuật biểu diễn cấp phép? Còn ca khúc nào mà cục này chưa cấp phép thì "cấm chỉ", không ai được quyền biểu diễn hay sao? Nghe và nghĩ tới việc này, tôi cứ tưởng như mình đang ở thời kỳ những năm 70-80 của thế kỷ trước, thời kỳ của chiến tranh và quan liêu bao cấp.

Lum xum cam 5 ca khuc: Nhung chuyen that nhu dua khac 
Nối vòng tay lớn cũng là bài hát nằm trong diện bị xem xét vì chưa được cấp phép

Thực ra, không phải tới bây giờ tôi mới nghĩ tới Cục Nghệ thuật biểu diễn như là một "điểm chưa tốt" trong quản lý, địa chỉ "xin và cho" trong quản lý nhà nước về lĩnh vực nghệ thuật biểu diễn. Khi tôi còn là Cục trưởng, đứng đầu ngành kiểm tra văn bản, đã có vài ba dịp, tôi buộc phải sử dụng quyền hạn của mình để xử lý những động  thái sai trái, không phù hợp của cục này.

Hiện nay tôi vẫn nhớ như in, việc tôi xử lý một văn bản của Cục Nghệ thuật biểu diễn gửi các địa phương, các cơ sở, các đầu mối tổ chức hoạt động nghệ thuật biểu diễn. Văn bản của cục này yêu cầu các địa phương, các cơ sở không cho phép hoa hậu Diễm Hương được biểu diễn. Nói nôm na là họ viện cớ hoa hậu Diễm Hương có một số sai phạm, nên đã sử dụng biện pháp cấm đoán, "bao vây cấm vận", tiệt đường sinh sống của một công dân, không cho Diễm Hương được thực hiện các hoạt động văn hóa nghệ thuật trong phạm vi toàn quốc.

Hồi đó, tôi đã phải rất quyết liệt để yêu cầu Cục Nghệ thuật biểu diễn hủy bỏ văn bản này vì nó vi phạm quyền hiến định dành cho một công dân trong xã hội. Đồng ý là cô Diễm Hương có sai phạm nhưng sai phạm việc gì và đến đâu thì xử lý theo quy chuẩn nấy chứ không thể tùy tiện cấm đoán hoạt động văn hóa, nghệ  thuật của người ta. Khá lâu sau khi chúng tôi lên tiếng, việc này mới được xử lý theo yêu cầu.

Nhân đây cũng nói tới một sai phạm khác cũng của Cục Nghệ thuật biểu diễn đó là vào giữa năm 2007, chính Cục này đã có Công văn số 283 yêu cầu các trường “Không cho phép các học sinh, sinh viên tham gia biểu diễn nghệ thuật tại quán bar, vũ trường, quán karaoke và các tụ điểm dễ nảy sinh tệ nạn xã hội”. Tôi cũng đã buộc phải ký văn bản, trong phạm vi thẩm quyền của mình, đề nghị Bộ VH, TT& DL hủy bỏ văn bản này, bởi vì nó cũng vi phạm quyền con người, quyền công dân.

Tôi còn nhớ, lúc đó quan điểm của chúng tôi là khá rõ ràng: Việc học sinh, sinh viên tham gia biểu diễn nghệ thuật có nhiều cái lợi, như rèn dũa chuyên môn, thậm chí có thêm đồng tiền quý báu, là kết quả lao động của chính các cháu để giúp vào việc trang trải sinh hoạt cuộc sống của các cháu, hỗ trợ gia đình. Đây là quyền hiến định của công dân, công dân được làm những điều mà pháp luật không cấm, được hoạt động văn hóa nghệ thuật, biểu diễn, tham gia biểu diễn theo năng lực, sở trường của mình.

Nếu cháu nào có hành vi vi phạm trong quá trình biểu diễn, dính vào tiêu cực, tệ nạn thì phải răn dạy, phải xử lý nghiêm cháu đó, đối với hành vi đó. Nếu vì biểu diễn mà lơi lỏng, trễ nãi, làm hạn chế việc học hành thì cũng cần thiết phải có biện pháp chấn chỉnh của trường và của lớp đối với cháu đó. Thậm chí các cháu nhỏ học sơ cấp, nếu các cháu muốn biểu diễn thì trường, lớp cũng nên tổ chức cho các cháu tham gia thật bài bản, thật cẩn thận, thậm chí có trách nhiệm bảo vệ các cháu khi tham gia hoạt động biểu diễn chứ không nên cấm đoán.

Cục Nghệ thuật biểu diễn có văn bản không cho các cháu học sinh, sinh viên các trường văn hóa nghệ thuật được biểu diễn, tham gia biểu diễn tại các quán bar, vũ trường, quán karaoke... là hoàn toàn sai trái, thậm chí vi hiến. Vậy mà, việc xử lý văn bản này của Cục Nghệ thuật biểu diễn kéo dài khá lâu, khá lằng nhằng bởi vì quan điểm của cơ quan có văn bản sai phạm khá bảo thủ. Người ta còn định lôi cả Bộ trưởng vào cuộc để dọa tôi.

Ở đây cần nhấn mạnh một nguyên tắc cơ bản là công dân có quyền được làm những điều pháp luật không cấm, chứ không phải là công dân chỉ được làm những điều mà pháp luật cho phép.