Tranh luận nóng

Giá phải trả để buộc Iran phải khuất phục là bao nhiêu?

Chủ Nhật, 16/06/2019 11:50

(Bình luận quân sự) - Các kế hoạch tấn công Iran của Mỹ chỉ có thể thực hiện được với cái giá tổn thất rất lớn

Cả Mỹ cũng quan tâm đến việc làm nóng thêm tình hình vì Washington đang công khai chuẩn bị một cuộc chiến tranh phức hợp chống Iran.

Tất cả những quốc gia nói trên có trong tay đủ vật lực- nhân lực qua đào tạo và huấn luyện bài bản để hành động một cách chừng mực, không gây ra thiệt hại vật chất nghiêm trọng (cho các tàu chở dầu nói trên) nhưng vẫn đủ để tạo ra cái cớ tăng sức ép lên Iran, và nếu mọi điều kiện phát triển theo hướng thuận lợi (cho Mỹ), thì dù có hơi chậm, cũng có thể lợi dụng cái cớ đó để tấn công trực tiếp Iran.

Đặc biệt là trong bối cảnh suốt hai thập kỷ đầu thế kỷ 21 vừa qua, Mỹ và các đồng minh đã không ít lần làm công tác chuẩn bị cho một cuộc chiến chống Iran.

Cú hích và cái cớ chủ yếu để khởi động hoạt động chuẩn bị một cuộc xâm lược như vậy có thể là các biện pháp đáp trả của lãnh đạo Iran trước việc (Mỹ) gia tăng các biện pháp trừng phạt,cũng như một số động thái nhất định nào đó của các nhóm thân Iran ở Yemen và Syria.

Khi mục tiêu là Tehran

Sẽ rất thú vị khi đánh giá những khả năng của Iran trong đánh trả một cuộc tấn công xâm lược như vậy và thành thử, căn cứ từ đó để xác định thành phần cần phải có của cụm quân tấn công (Mỹ) để đảm bảo thành công của chiến dịch. Những phân tích sâu các tuyên bố của một số nhà lãnh đạo cao cấp nhà nước và quân sự hàng đầu của Mỹ và Israel, cũng như một số quốc gia Châu Âu khác, cho phép chúng ta xác định bốn phương án sử dụng lực lượng uân sự chống Iran chủ yếu như sau.

1. Một đòn tân công bằng tên lửa và không quân (quy mô) hạn chế nhằm loại khỏi vòng chiến các mục tiêu quan trọng nhất của tổ hợp hạt nhân Iran. Về sự cần thiết phải tiến hành một đòn tấn công như vậy, Thủ tướng Israel Netanyahu đã từng khẳng định nhiều lần.

2. Một chiến dịch tấn công đường không riêng rẽ (độc lập) với mục đích vô hiệu hóa các thành phần chủ chốt của cơ sở hạ tầng quân sự, tổ hợp hạt nhân và ngành công nghiệp tên lửa Iran.

3. Một chiến dịch tấn công đường không quy mô lớn nhằm phá hủy hoàn toàn tổ hợp hạt nhân Iran và các mục tiêu công nghiệp của nước này, sau đó thì nhà nước Iran sẽ mất vị trí dẫn đầu về kinh tế và tiếp sau đó nữa là mất vị trí lãnh đạo về quân sự trong khu vực.

Khả năng tiến hành một chiến dịch như vậy đã được giới lãnh đạo Mỹ đề cập tới vào đầu năm 2007. Kể từ đó đến nay, chính sách của Mỹ đối với Iran đã thay đổi ở một mức độ nhất định. Tuy nhiên, vẫn tồn tại khả năng (tiến hành một đòn tấn công) như vậy.

4. Một cuộc chiến tranh toàn diện quy mô với sự tham gia của cả không quân, hải quân và lục quân với mục đích đánh bại hoàn toàn Các lực lượng vũ trang Iran, chiếm đóng lãnh thổ và thiết lập một chế độ thân Mỹ ở Iran.

Khả năng thực hiện kịch bản nào được xác định bởi tác động của một loạt các nhân tố chiến lược- quân sự. Trước hết, chúng ta hãy chú ý đến điều kiện địa lý. Nếu xét từ góc độ này thì vị trí địa lý của Iran hiện đang rất có lợi cho nước này.

Iran có biên giới trực tiếp với những quốc gia,(mà) ít nhất cho đến thời điểm hiện tại vẫn chưa hề có ý định sẵn sàng cho triển khai các cụm quân NATO và của Israel trên lãnh thổ của họ để tiến hành một chiến dịch quân sự chống Iran.

Giới lãnh đạo Thổ Nhĩ Kỳ đang cố gắng khôi phục lại vai trò và ảnh hưởng của mình trong thế giới Hồi giáo và có mối quan hệ rất phức tạp với Israel. Vì vậy, việc có mặt trong một liên minh chống Iran cùng với Tel Aviv là phương án hoàn toàn không thể chấp nhận được đối với Ankara.

Hơn nữa, Thổ Nhĩ Kỳ cùng với Iran và Nga đều tham gia giải quyết cuộc khủng hoảng Syria và cũng đều có cơ sở để kiếm được lợi ích từ sư tham gia này. Hơn nữa, Thổ tuyệt đối không được lợi lợi lộc gì nếu phá hỏng mới quan hệ với đất nước chúng ta (Nga),- Thổ có nhiều lợi ích kinh tế rất đáng kể từ Nga và cả các hệ thống vũ khí mới nhất.

Vì vậy, có đủ cơ sở để tin rằng Ankara sẽ không đồng ý cho phép triển khai các cụm quân (NATO, Israel) trên lãnh thổ của mình để gây hấn với Iran. Tuy nhiên, với tư cách là thành viên của NATO, lãnh đạo đất nước này, trong một số trường hợp nhất định, có thể nhắm mắt làm ngơ cho phép sử dụng các sân bay của mình để không kích Iran.

Lê Hùng- Nguyễn Hoàng (còn tiếp)