Tranh luận nóng

Sai lầm lớn nhất của tôi là ly hôn người vợ đầu

Thứ Năm, 30/05/2019 07:46

(Tình yêu) - Yêu nhau 2 năm, cưới nhau được 3 năm thì tôi và người vợ đầu tiên ly hôn, đó là sai lầm lớn nhất của tôi...

Sai lam lon nhat cua toi la ly hon nguoi vo dau
Ảnh minh họa

Vợ cũ kém tôi 1 tuổi, chúng tôi yêu nhau khi cả hai đang học năm cuối của đại học, cô ấy xinh đẹp, tốt bụng và vô cùng cá tính. Đó là điểm cuốn hút với tôi trong suốt những năm sinh viên, nhưng phải đến năm cuối tôi mới chinh phục được cô ấy.

Nhờ hai gia đình có mối quan hệ, nên sau khi ra trường, tôi và vợ cũ nhanh chóng ổn định công việc. Một năm sau khi ra trường chúng tôi tổ chức đám cưới. Trong khi đó, bạn bè của tôi và của cô ấy vẫn chật vật tìm việc.

Hạnh phúc đến với chúng tôi thật dễ dàng, nên cả hai đã có những lúc không trân trọng những gì mình đang có. Đó là sai lầm lớn nhất của cả tôi và cô ấy, nhất là từ khi có đứa con ra đời, cả vợ và tôi phải dành thời gian nhiều hơn cho con, không có thời gian nhiều dành cho nhau, mâu thuẫn ngày một nhiều, khiến khoảng cách giữa tôi và cô ấy ngày càng rộng ra.

Cô ấy luôn cho rằng tôi sung sướng hơn cô ấy, vì cưới xong được sống ở nhà mình, được bố mẹ cưng chiều, yêu thương, còn cô ấy phải đi làm dâu nhà chồng, bố mẹ tôi lại khó tính và luôn đòi hỏi ở cô ấy quá nhiều.

Cô ấy tị nạnh của với tôi chuyện thức đêm chăm con, và cho rằng tôi ích kỷ, không chịu chia sẻ với vợ. Những mâu thuẫn đó ngày một nhiều, và gây ra rất nhiều chuyện. Tôi cũng vô tâm, cho rằng cô ấy ích kỷ, không chịu hy sinh cho chồng, con, không xứng đáng làm vợ, nên thiếu sự quan tâm, có lần còn đánh cô ấy vì dám cãi lại mẹ tôi.

Vợ tôi ôm con bỏ về ngoại, chán nản tôi lại tìm đến rượu chè và những thú vui khác ngoài gia đình. Bố mẹ tôi thì muốn vợ tôi tự bỏ về nên phải xin lỗi mới cho quay lại, vợ tôi vốn cá tính, cho rằng cô ấy bỏ đi do tôi và bố mẹ đối xử không công bằng, nên nhất quyết không xin lỗi.

Cuối cùng chúng tôi ly hôn, tôi mang tiếng đàn ông đã có gia đình, nên lấy một người phụ nữ khác mà không tìm hiểu kỹ mọi thứ. Cưới về, tôi mới nhận ra rằng, cô ấy không có điểm gì so được với vợ cũ của tôi, cô ấy cũng không yêu thương, chăm sóc tôi, không tôn trọng tôi và cả những người thân của tôi.

Sống bên một người đàn bà như vậy, tôi thật sự thấy cuộc sống không có ý nghĩa. Nhưng tôi không dám bỏ, bởi sợ mang tiếng hai đời vợ, bố mẹ tôi cũng sợ điều này, nên ngậm bồ hòn làm ngọt, để mặc con dâu tung hoành.

Bố mẹ không nói ra, nhưng tôi hiểu họ cũng đang so sánh vợ cũ của tôi với người vợ hiện tại. Có lẽ họ cũng giống như tôi, đã nhận ra những sai lầm của mình, đã nhận thấy những điều không phải khi đối xử không công bằng với vợ cũ của tôi, nhưng sai lầm ấy không thể sửa chữa được.

Tôi và vợ cũ đã không còn thuộc về nhau, con chúng tôi vợ cũ nuôi, cô ấy cũng sắp lấy chồng, vậy là chúng tôi đã mất nhau mãi mãi.

Phúc