Tranh luận nóng

Hoa Níp đã 'bay' đến cánh đồng văn học

Thứ Năm, 14/07/2016 14:51

(Góc nhìn văn hóa) - Cho dù thân xác Hoa Níp đã hoá hư vô nhưng tiếng nói ấy sẽ còn mãi âm vang trong lòng người đọc...

Sau một thời gian ngắn gấp rút tổ chức bản thảo và in ấn, Ban Nhà văn trẻ Hội Nhà văn TP.HCM đã nỗ lực thực hiện và hoàn thành việc xuất bản hai tác phẩm đầu tiên của nhà thơ trẻ Hoa Níp: tập thơ Bao giờ đến được cánh đồng và tập truyện ngắn Nàng là nước Mỹ. Đây là tấm lòng, nghĩa cử của các đồng nghiệp trẻ dành cho người bạn tài hoa bạc mệnh vừa từ giã “cuộc chơi” cuối tháng 5.2016 vừa qua.

Hoa Níp là gương mặt cá tính và quen thuộc đời sống văn học trẻ thời gian qua, đại biểu tham dự Hội nghị Những người viết văn trẻ toàn quốc ở Thái Nguyên - Tuyên Quang năm 2011.

Anh tên thật là Trần Quang Minh Giảng, sinh năm 1985 ở thành phố Vũng Tàu trong gia đình cả cha lẫn mẹ đều là nhà giáo có uy tín gốc Hà Tĩnh vào phố biển phương Nam lập nghiệp.

Hoa Nip da 'bay' den canh dong van hoc
Nhà thơ trẻ Hoa Níp (1985 - 2016)

Anh sớm say mê văn chương, có năng khiếu sáng tác từ khi còn học trung học cơ sở. Lớn lên, đi học đại học, làm việc, gắn bó với đời sống văn học trẻ TP.HCM, Hoa Níp thường xuyên tham gia những chuyến đi thực tế sáng tác mang tính xã hội hoá của Ban Nhà văn trẻ Hội Nhà văn TP.HCM, mà gần đây nhất là hành trình Phước Long, Bình Phước miền biên giới. Vậy mà bây giờ…

Ngày 12-7-2016, kỷ niệm 49 ngày mất của nhà thơ trẻ Hoa Níp, một đoàn nhà văn TP.HCM đã xuống Vũng Tàu cùng gia đình viếng mộ, cúng thất tuần cho anh.

Dịp này, hai tác phẩm đầu tiên của Hoa Níp là tập thơ Bao giờ đến được cánh đồng và tập truyện ngắn Nàng là nước Mỹ (NXB Hội Nhà văn) cũng kịp đặt lên bàn thờ anh, với 2 bản (1 tập thơ và 1 tập truyện) có các chữ ký của các bạn văn và đại diện gia đình đã “hoá vàng” trong lửa gửi cho anh ở cõi hư vô.

Bùi ngùi tiếc thương Hoa Níp xấu số, nhưng ai cũng cảm thấy ấm lòng khi thực hiện được những điều chủ yếu theo tâm nguyện của anh.

Sở dĩ tôi nói hai tác phẩm đầu tiên bởi Hoa Níp còn bản thảo một tiểu thuyết và vài truyện ngắn, bài thơ lẻ khác trong di cảo. Đang bước vào giai đoạn tràn đầy cảm hứng, sáng tạo rất sung sức thì anh lại vội ra đi.

Sinh thời, Hoa Níp đã chuẩn bị công phu hai tác phẩm trên và dự định xuất bản. Sau khi Hoa Níp bị tai nạn giao thông đột ngột qua đời, gia đình anh ở Vũng Tàu và cả nhà thơ Nguyễn Quang Thiều ở Hà Nội, một đàn anh thân tình của Hoa Níp, đều mong muốn in ấn hai tác phẩm này.

Tuy nhiên, Ban Nhà văn trẻ Hội Nhà văn TP.HCM - nơi Hoa Níp luôn gắn bó và có nhiều đóng góp trong gần bảy năm qua, đã “giành quyền” xuất bản cho bạn mình, mà công đầu là nhà văn Trần Nhã Thuỵ lo chăm chút bản thảo, thiết kế và in ấn.

Nếu như tập truyện ngắn Nàng là nước Mỹ được nhà thơ Lê Huy Mậu cùng Hội Văn học nghệ thuật tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu, nơi nhà thơ Hoa Níp là hội viên, tài trợ một phần, thì tập thơ Bao giờ đến được cánh đồng lại được Quỹ Tình thơ cùng các bạn văn trẻ ở TP.HCM chung tay góp sức hình thành. NXB Hội Nhà văn cấp phép hoàn toàn miễn phí.

Tôi muốn nói rõ điều này nhằm thay lời cảm ơn của gia đình và người thân, đồng thời cũng để thấy rằng cái tình đồng nghiệp văn chương, nhất là trong giới trẻ TP.HCM hiện nay, vẫn rất đáng quý đáng trân trọng, chân thành nâng đỡ nhau cả khi số phận trớ trêu đưa con người bất ngờ trở về cát bụi…

Hoa Nip da 'bay' den canh dong van hoc
Hai tác phẩm đầu tiên mới xuất bản của Hoa Níp

Thơ là sở trường của Hoa Níp, nhưng anh cũng có duyên với truyện ngắn và ấp ủ viết cả tiểu thuyết. Nhà văn Trần Đức Tiến ở Vũng Tàu theo dõi từng bước tiến của Hoa Níp cho hay:

“Hoa Níp là cây bút trẻ nhiều khát vọng. Truyện ngắn của anh luôn có sự tìm tòi, đổi mới về nội dung và cách thể hiện. Giống như nhiều người viết trẻ khác, do kinh nghiệm, sự từng trải, độ dày dạn của ngòi bút còn có những hạn chế, Hoa Níp cũng có những truyện non, lép. Nhưng mỗi khi vốn sống đủ chín, và tư tưởng bắt kịp khát vọng làm mới nghệ thuật, Hoa Níp vụt toả sáng trong một vẻ đẹp riêng biệt, rất đáng để người đọc ghi nhớ và dõi theo…

Còn nhớ khi vừa đọc xong truyện G.K.2851 của anh gửi dự thi trên một tờ tạp chí, tôi liền gọi chúc mừng anh và nói: “Tớ mà ở trong ban giám khảo thì dứt khoát tớ đưa truyện này vào giải”. Vui thì nói vậy, chứ tôi tin Hoa Níp cũng thừa biết giải giếc này khác đâu có quá ghê gớm với một người cầm bút tự trọng và khắt khe như anh?”.