Tranh luận nóng

'Mỹ không thể đánh chặn đòn hạt nhân từ Nga'

Theo đánh giá của giới chuyên gia quân sự, với nền tảng hiện có khiến lá chắn hạt nhân của Nga gần như bất khả xâm phạm.

Thứ Sáu, 25/12/2015 07:46

Đề cập đến lá chắn gồm những tên lửa chiến lược Yars, Topol-M và Iskander, chuyên gia quân sự Nga, Victor Shurigin nói: "Một mặt, chúng ta cần đáp ứng, đảm bảo khả năng mang tên lửa trọng tải lớn. Mặt khác, chúng ta phải đảm bảo khả năng (hệ thống) di chuyển trên đường. Thứ ba, chúng ta phải đảm bảo rằng tên lửa có thể phóng đi trên nền đất yếu." Trong ảnh: Tên lửa RS-24 Yars.

Hiện tác giả của hơn 150 công trình khoa học và phát minh Viktor Shurigin vẫn tiếp tục đăng ký bằng sáng chế những phát triển độc đáo để vũ khí Nga mạnh hơn, chính xác và tin cậy hơn. Trong ảnh: Tên lửa RS-24 Yars.

Nga không hề nói quá về mình khi chính phương Tây cũng thừa nhận rằng để phá hủy một hệ thống tên lửa di động của Nga, cần phóng đi vài chục tên lửa. Để đánh chặn tên lửa liên lục địa cần không ít hơn 50 đầu đạn. Trong khi đó, Tạp chí The National Interest (Mỹ) cũng cho biết, hiện nay quân đội nước này không có cách nào để ngăn chặn đòn tấn công hạt nhân từ Nga. Trong ảnh: Tên lửa RS-24 Yars.

Thông tin này được The National Interest dẫn nội dung bài viết của cựu đại sứ Mỹ tại Ukraine Steven Pifer, hiện làm việc cho Trung tâm Các vấn đề của Mỹ và châu Âu thuộc Viện Brookings cho biết. Hiện nay, Mỹ không hề có hệ thống phòng thủ đáng tin cậy và phù hợp chống các tên lửa đạn đạo liên lục địa và tên lửa đạn đạo phóng từ tàu ngầm. Trong ảnh: Tên lửa RS-24 Yars.

Theo Steven Pifer, kể từ năm 1983 phòng thủ tên lửa Mỹ là câu chuyện của "những niềm hy vọng tan chảy." Sáng kiến phòng thủ chiến lược (SDI) do Tổng thống Ronald Reagan đề xuất năm 1983 từng ước tính Mỹ cần đối phó với hàng ngàn đầu đạn hạt nhân. Trong ảnh: Tên lửa RS-24 Yars.

Sáng kiến Phòng thủ toàn cầu chống các cuộc tấn công hạn chế (GPALS) của George W. Bush đã đưa con số nguy cơ tấn công xuống dưới 200 đầu đạn. Và đến thời Tổng thống Bill Clinton, chương trình Phòng thủ tên lửa quốc gia (NMD) được ông khởi xướng thực hiện chỉ còn khả năng đối phó với vài chục đầu đạn hạt nhân, ông Pifer dẫn ra thực tế đáng lo ngại với Mỹ. Trong ảnh: Tên lửa đánh chặn PLV của hệ thống NMD.

Đồng thời với việc đăng tải bài viết của ông Pifer, tờ The National Interest đã hé lộ về thành phần và nguyên lý hoạt động của chương trình Phòng thủ tên lửa quốc gia (NMD) - niềm kiêu hãnh “duy nhất” của người Mỹ với phần còn lại của thế giới. Hệ thống NMD có nhiệm vụ phát hiện tên lửa tấn công và theo dõi hoạt động của chúng. Dữ liệu được thu thập bởi các radar và vệ tinh, sau đó được gửi trở về trung tâm chỉ huy để phân tích và đưa ra những phương án đánh chặn. Hệ thống bao gồm 3 phần chính. Trong ảnh: Tên lửa đánh chặn PLV của hệ thống NMD.

Hệ thống nâng cấp từ radar cảnh báo sớm (UEWR): Được nâng cấp từ những radar cảnh báo và các radar siêu cao tần, bao gồm việc nâng cấp hệ thống máy tính, hiển thị đồ họa, thông tin liên lạc và các thiết bị thu phát sóng radar để phù hợp với việc phát hiện tên lửa. UEWR có nhiệm vụ phát hiện sớm các tên lửa đạn đạo đồng thời giám sát hoạt động của chúng cho đến khi các hệ thống khác phân tích và đánh giá chi tiết hơn. Trong ảnh: Tên lửa đánh chặn PLV của hệ thống NMD.

Hệ thống radar đa tia X (XBR): XBR sử dụng sóng radar tần số cao cùng công nghệ xử lý tín hiệu tiên tiến nhất cho phép nó tiếp tục theo dõi và phân tích mục tiêu sau khi được xác định bởi UEWR. Ngoài ra XBR còn có nhiệm vụ hỗ trợ và dẫn đường cho hệ thống đánh chặn bằng cách xác định quỹ đạo của mục tiêu và thể hiện trên bản đồ số. Trong ảnh: Tên lửa đánh chặn PLV của hệ thống NMD.

Hệ thống XBR được đặt trên một bệ đỡ có khả năng quay 360 độ giúp nó có thể theo dõi hoạt động của nhiều mục tiêu cùng lúc. Bên cạnh radar chính còn có 1 hệ thống điều khiển, bảo dưỡng và 1 máy phát điện, tất cả được bảo vệ nghiêm ngặt trên vùng đất rộng 70 nghìn mét vuông. Trong ảnh: Tên lửa đánh chặn PLV của hệ thống NMD.

Hệ thống vệ tinh hồng ngoại (SBIRS): Là kế hoạch phát triển của lực lượng không quân Hoa Kỳ với kinh phí 10 tỷ USD dự kiến được sử dụng nhằm hỗ trợ cho NMD trong vài năm tới. SBIRS bao gồm một hệ thống các vệ tinh sử dụng cảm biến hồng ngoại thay thế những vệ tinh của chương trình "Hỗ trợ phòng thủ" hiện nay. Trong ảnh: Tên lửa đánh chặn PLV của hệ thống NMD.

Có 3 loại vệ tinh SBIRS, bao gồm vệ tinh có quỹ đạo tròn, vệ tinh có quỹ đạo elíp, và các vệ tinh có quỹ đạo thấp xung quanh Trái Đất. Các vệ tinh này sẽ cho phép phát hiện tên lửa của đối phương sớm hơn cũng như khả năng theo dõi tốt hơn radar gấp nhiều lần. Trong ảnh: Tên lửa đánh chặn PLV của hệ thống NMD.

Mục đích của toàn bộ hệ thống NMD là nhằm tạo một bức tường bảo vệ chống lại những cuộc tấn công bằng tên lửa với tốc độ siêu âm. Do đó việc phát hiện và theo dõi tên lửa là vẫn chưa đủ, nhiệm vụ chính của NMD là phải tiêu diệt chúng. Với việc tên lửa đạn đạo xuyên lục địa ngày nay có vận tốc lớn gấp 5 lần vận tốc âm thanh (tương đương khoảng 6.000km/h) thì việc hạ gục chúng quả là thử thách rất lớn đối với NMD. Đây chính là điều khiến Mỹ lo lắng trước sức mạnh hạt nhân của Nga. Trong ảnh: Tên lửa RS-24 Yars.