Tranh luận nóng

Bí mật 'sản phẩm N95' giúp Trung Quốc thắng coronavirus

Thứ Năm, 02/04/2020 07:50

(Doanh nghiệp) - Như thế đưa họ đến một cái chết chắc chắn, trong khi các doanh nhân Trung Quốc, ngược lại, đang ngẩng cao đầu...

Xin giới thiệu bài viết của chuyên gia Aleksandr Sitnhikov với tiêu đề  trên (thay lời giới thiệu). bài đăng trên "Svobodnaia Pressa” ngày 1/4/2020.

Bi mat 'san pham N95' giup Trung Quoc thang coronavirus
Ảnh: Stanislav Krasnilnikov / TASS

Chế độ tự cách ly được công bố trong tuần nghỉ làm tại thành phố Matxcova và cả tỉnh Matxcova cũng được áp dụng ở nhiều khu vực khác của nước Nga.

Biện pháp này đã cho kết quả tốt ở Trung Quốc, tuy nhiên, vẫn có một chữ “nhưng”: mọi người dù sao vẫn sẽ gặp nhau trong các cửa hàng, tại các hiệu thuốc và khi mang rải thải sinh hoạt đến nơi thu gom.

Vì vậy, để các biện pháp tổng cách ly đem lại hiệu quả, dân chúng toàn quốc phải được cung cấp đầy đủ khẩu trang y tế - và đấy chính là điều mà Trung Quốc đã làm được.

Kinh nghiệm của Trung Quốccho thấy có thể tăng công suất sản xuất các thiết bị bảo vệ cá nhân sử dụng một lần lên rất nhiều lần chỉ trong vài ngày.

Cụ thể, vào đầu tháng 2, vào thời kỳ đỉnh điểm dịch COVID-19 tại Trung Quốc, công ty của dược sĩ 34 tuổi Guan Xunjie đã xây dựng xong và vận hành một nhà máy mới sản xuất khẩu trang chỉ trong 11 ngày (!).

Tổng cộng, chỉ trong một khoảng thời gian cực ngắn, trên đất Trung Quốc đã có tới 8950 (!) xí nghiệp sản xuất khẩu trang được thành lập cung cấp đủ cho mọi công dân những sản phẩm quan trọng như vậy trong thời kỳ dịch bệnh.

Trang web “Tianyancha” chuyên phân tích hoạt động kinh doanh tại Trung Quốc đã đưua ra nhận định như sau: "Đây là một cuộc chạy đua thế giới chưa từng được chứng kiến".

Những người Trung Quốc nhanh nhạy khi nhìn thấy sự lộn xộn ở các quốc gia khác và khoảng thời gian đã bị bỏ lỡ ở Nga, đã ngay lập tức “ngộ” ra một điều rất rõ ràng là sau khi họ đánh bại coronavirus tại Trung Quốc, nhu cầu về khẩu trang sẽ trở thành một nhu cầu mang tính toàn cầu.

Báo “South China Morning Post” nhận định: “Khi dịch coronavirus đã trở thành đại dịch toàn cầu, hàng ngàn nhà máy ở Trung Quốc đã nhanh chóng chiếm lĩnh thị trường và kiếm được rất nhiều lợi nhuận – họ sản xuất khẩu trang để xuất khẩu”.

Đây không phải là công việc may khẩu trang kiểu thủ công do các tù nhân trong các nhà tù hay phụ nữ làm trong các xưởng may như ở Nga. Khẩu trang, hay còn được gọi là “sản phẩm N95” Trung Quốc được dập (may) bằng các máy tự động do các kỹ sư Trung Quốc thiết kế chỉ trong vài ngày.

“Cái giá của vấn đề”- tức kinh phí ban đầu để đầu tư thiết kế các máy này vào khoảng 7 triệu đô la gì đó. Số tiền này đủ để bắt đầu lắp ráp các đây chuyền tự động cho những doanh nhân muốn giúp đỡ đất nước và cứu người khỏi bị lây nhiễm.

Cung ngay lập tức gặp cầu, bởi vì ở Trung Quốc nhiều người tháo vát nhạy bén thấy ngay rằng: Một chiếc máy tự động dập khẩu trang ngày hôm nay là một cái máy in tiền tươi ngày mai.

Việc thu hồi chi phí cho công tác thiết kế máy nói trên không hề là một vấn đề đối với các kỹ sư và nhà thiết kế. Với cái giá chỉ $ 71.000 cho một bộ thiết bị hoàn chỉnh- số lượng doanh nghiệp xếp hàng mua là rất lớn.

70 bộ thiết bị đầu tiên được sản xuất và bán hết chỉ trong vài ngày. Và điều đáng ngạc nhiên nhất: không có một máy nào bị hỏng hóc, mặc dù chúng được sản xuất trong “chế độ khẩn cấp”.

Thêm nữa, các thiết bị tự động này được thiết kế theo sơ đồ “mở máy và quên”, có nghĩa là không cần bất kỳ một động tác khởi động- vận hành thử nào.

Nhà quản lý “chương trình” trên là Qi Hing Shai có nói như sau: “máy dập khẩu trang tự động trên thu hồi lại vốn trong vòng 15 ngày”- chính vì thế nên nhu cầu (mua máy) là rất lớn – tới hơn 200 đơn đặt hàng mỗi ngày (thời kỳ đỉnh điểm dịch bệnh) với tổng trị giá lên tới khoảng 14 triệu đô la.

Vẫn theo “Tianyancha”, doanh nhân You Lixin trước đây chưa từng bao giờ tham gia vào việc sản xuất trang thiết bị dập khẩu trang. Nhưng anh chỉ mất mười ngày kể từ khi quyết định mua đến thời điểm bàn giao máy tự động dập khẩu trang cho khách hàng”.

Còn giám đốc You Lixin thì thổ lộ : “Tôi chỉ ngủ hai đến ba tiếng mỗi ngày và nhân viên của tôi cũng vậy”.

Anh cũng đã thưởng cho vị chuyên gia chuyên về đảm bảo độ tin cậy của thiết bị tự động nói trên khoản tiền thưởng lớn gấp 10 lần số tiền được quy định trong những trường hợp tương tự như vậy.

Theo Qi Hing Shai, những khách hàng đã trả tiền cho máy đã không chịu về nhà khi chưa nhận máy theo đơn đặt hàng. Đích thân họ tận mắt theo dõi các “máy in tiền” đó hoạt động như thế nào.

Sau đó, các xí nghiệp may mặc lớn kéo nhau đến mua, và chính vì thế là đã tạo ra một nhu cầu đáng kinh ngạc về máy tự động sản xuất “sản phẩm N95”.

Và công ty You Lixin đã phải đối mặt với một khối lượng đơn đặt hàng khổng lồ trong khi không có đủ năng lực cần thiết để hoàn thành các đơn đặt hàng đó.

Tình hình trở nên nghiêm trọng khi nhiều linh kiện, bộ dẫn động và cảm biến lại được sản xuất ở những khu vực khác của Trung Quốc, trong đó có những khu vực bị phong tỏa- các phương tiện giao thông vận tải bị cấm hoạt động.

Tuy nhiên, những khó khăn hậu cần này đã nhanh chóng được khắc phục, và vì thế mà chỉ trong 2 tháng Trung Quốc đã tăng tổng sản lượng khẩu trang từ 20 triệu chiếc lên đến 116 triệu chiếc.

Vải để sản xuất khẩu trang ngay lập tức tăng giá chóng mặt - từ 10.000 nhân dân tệ/ tấn lên 480.000 nhân dân tệ/ tấn. Nếu không có các máy dập tự động, thì có lẽ các doanh nghiệp này đã nghẹt thở.

Nhưng cho dù chi phí sản xuất có tăng, nhưng lợi nhuận vẫn ở mức “rất dễ chịu”, đặc biệt là trong bối cảnh nhu cầu khẩu trang từ Mỹ, Châu Âu và Nga tăng mạnh.

Để có thể hiểu được tại sao chuyện này lại có thể làm được ở Trung Quốc, còn ở Nga thì không, chúng ta nên nói thẳng về những sai lầm trong chính sách công nghiệp của nước ta.

Thay vì đầu tư một vài tỷ đô la cho các nhà máy mới để sản xuất các bộ dẫn động, động cơ điện, các thiết bị nén khí, các cảm biến và các bộ vi điều khiển khá đơn giản, thì ở Liên bang Nga, mọi thứ lại được làm hoàn toàn ngược lại.

Các thành phần- linh kiện chủ chốt- tức cái ruột của thiết bị- thì đi mua, còn bộ khung dán nhãn "Made in Russia" thì lại được “hàn xì” trong nước – để có vẻ như là ta đã thực hiện nghiêm chính sách "thay thế hàng nhập khẩu". Đây là chuyện thứ nhất.

Thứ hai - chính phủ đã “số hóa” nền kinh tế không đúng cách. Cứ theo Chương trình “Kinh tế số” № 1632 được phê duyệt ngày 28 tháng 7 năm 2017, thì tiền được ưu tiên phân bổ cho (các chương trình) trí tuệ nhân tạo, công nghệ thần kinh, công nghệ lượng tử, công nghệ sản xuất mới, Internet công nghiệp và v.v ".

Trong khi đối với các lĩnh vực như "kỹ thuật robot và các cảm biến"- thì tiền được phân bổ theo nguyên tắc: “còn thừa bao nhiêu, chi bấy nhiêu”.

Liên quan đến chuyện này, Báo “Svobodnaia Pressa” đã có lần viết: “Cách sắp xếp thứ tự ưu tiên trong Chương trình “số hóa” theo kiểu Nga là không đúng, bởi vì tiền trước hết nên được ưu tiên đầu tư vào những lĩnh vực có thể sớm cho ra “sản phẩm”, để rồi sau đó mới có kinh phí để đầu tư giải quyết những nhiệm vụ phức tạp hơn – như nghiên cứu thiết kế trong lĩnh vực trí tuệ nhân tạo chẳng hạn".

Nếu như Nga ưu tiên phát triển ngành công nghiệp chế tạo thiết bị truyền động và cảm biến của riêng mình, thì các kỹ sư và chuyên gia của chúng ta có thể lắp ráp máy móc thiết bị sản xuất “sản phẩm N95” từ các linh kiện có sẵn chỉ trong vài ngày.

Và sau đó - họ sẽ tự thiết kế chính các nhà máy tự động lắp ráp các trang thiết bị (máy dập khẩu trang) cũng tự động đó. Và cũng tương tự như vậy với việc sản xuất các máy trợ thở. Nhưng, như người ta thường nói- "đã phung phí thời cơ"- cả tiền bạc và thời gian rồi.

Bây giờ thì lại áp dụng các biện pháp cách ly các doanh nghiệp vừa và nhỏ, - như thế là đưa họ đến một cái chết chắc chắn, trong khi các doanh nhân Trung Quốc, ngược lại, đang ngẩng cao đầu.

Nhưng không một ai phải chịu trách nhiệm về chuyện này cả.

Lê Hùng- Nguyễn Hoàng (dịch)