Tranh luận nóng

Ngoài 30 tuổi, tôi vẫn sợ khi nói đến chuyện kết hôn

Chủ Nhật, 10/05/2020 08:27

(Tình yêu) - Đã bước qua tuổi 30, nhưng tôi vẫn chưa muốn kết hôn dù người yêu nhiều lần giục cưới...

Tôi đã bước qua cái tuổi 30 được mấy tháng, nhưng mọi thứ với tôi đều chưa ổn định. Bởi không như nhiều người, sinh ra đã ở vạch đích, còn tôi thì tất cả chỉ là con số 0, thậm chí là số âm mới đúng.

Ngoai 30 tuoi, toi van so khi noi den chuyen ket hon
Ảnh minh họa

Bố mẹ tôi bỏ nhau khi tôi mới 2 tuổi, mẹ gửi tôi cho ông bà ngoại để đi lấy người đàn ông khác, còn bố cũng có người phụ nữ khác. Bao nhiêu năm qua, bố chỉ thăm tôi được vài lần, ngoài ra không một lời động viên, an ủi.

Còn mẹ tôi, dù sống cách nhà bà ngoại chỉ hơn 10 cây số, nhưng mẹ quá vất vả với cuộc sống mưu sinh, nên cũng chẳng có thời gian dành cho tôi nói gì đến chăm sóc hay giúp đỡ.

Tôi cứ như vậy lớn lên nhờ tình yêu và sự chăm sóc của ông bà ngoại. Nhưng rồi ông bà cũng qua đời khi tôi mới hơn 10 tuổi, tôi được mẹ gửi sống với cậu mợ, cậu mợ rất tốt, rất yêu thương tôi, nhưng cậu mợ còn có con cái, nên tôi biết vị trí của mình ở đâu, tôi không dám đòi hỏi gì nhiều ở họ, và luôn xác định nhường nhịn mọi thứ cho những đứa em khi có thể.

Ước mơ của tôi là học thật giỏi, để có thể tự lo được cho cuộc sống của mình mà không cần sự giúp đỡ của ai, vì xung quanh tôi, chẳng ai có thể giúp đỡ tôi được. Cũng may, tôi đậu đại học, cậu mợ nuôi tôi một năm thứ nhất, còn những năm sau đó tôi tự kiếm tiền nuôi mình và đóng học phí.

Áp lực kinh tế, nên 4 năm học thì 2 năm Tết tôi không dám về quê, phải ở lại kiếm tiền, vì Tết đến dễ kiếm việc và thu nhập sẽ cao hơn. Có khi một tuần Tết, tôi kiếm đủ tiền để lo cho mình vài tháng ăn và đóng học. Tôi chẳng dám cả yêu ai, vì luôn lo lắng đến tương lai phía trước mặt.

Tốt nghiệp đại học tôi mới dám yêu một người, nhưng tình yêu cũng chỉ kéo dài thời gian ngắn thì chia tay, nguyên nhân là bởi bố mẹ họ phải đối, vì sợ gia đình tôi không môn đăng hộ đối khi bố mẹ ly hôn. Tôi cũng thông cảm cho họ, vì nếu là tôi, tôi cũng sẽ cân nhắc khi đến với một người có hoàn cảnh phức tạp như vậy.

Mấy năm sau, tôi mới lại dám yêu một người khác, anh cũng có hoàn cảnh giống tôi, bố mẹ ly hôn, nhưng anh may mắn hơn tôi vì đang sống với mẹ, mẹ anh không lấy chồng mà ở vậy chăm sóc anh. Mẹ anh cũng quý mến tôi, nhiều lần giục hai đứa làm đám cưới, nhưng tôi thì chưa sẵn sàng bởi vẫn còn nhiều lo toan cho cuộc sống phía trước, khi công việc của cả tôi và anh vẫn chưa thực sự ổn định.

Mẹ anh vẫn an ủi tôi, cưới rồi mọi thứ sẽ ổn dần, còn tôi thì lại không tin mọi thứ sẽ ổn, nếu như chúng ta không cố gắng cộng thêm chút may mắn. Nên cứ đắn đo mãi, chưa dám làm vợ, làm dâu và làm mẹ. 

Thu Giang